Nhìn lại số liệu thống kê về wolves gặp arsenal trong lịch sử: Các kỷ lục đáng nhớ nhất.

Nhìn lại số liệu thống kê về wolves gặp arsenal trong lịch sử: Các kỷ lục đáng nhớ nhất.

Tối hôm đấy, sau cái trận đấu giữa Arsenal và Wolves, tôi không tài nào ngủ được. Thua một cách khó hiểu, cảm giác nó cứ ấm ức ở trong lòng. Tự nhiên máu chiến nổi lên, tôi quyết định phải xem lại hết, xem cái lịch sử đối đầu giữa hai đội này nó rốt cuộc là như thế nào, có phải mình cứ bị xui xẻo hoài không.

Tôi không tin vào mấy cái trang tổng hợp số liệu vớ vẩn trên mạng đâu. Thường là họ chỉ lấy mấy số liệu cơ bản rồi tô vẽ lên thôi. Tôi bắt tay vào cái việc đào bới dữ liệu của riêng mình, từ đầu đến cuối luôn. Đây là cái cách mà tôi hay làm khi muốn chứng minh một điều gì đấy cho chính bản thân mình.

Quá trình Lục Lọi và Sàng Lọc Tài Liệu

Tôi mở cái máy tính lên, kéo ra file Excel cũ mà tôi dùng từ đời thuở nào rồi. Cái việc đầu tiên là quét qua tất cả các mùa giải mà hai đội từng chạm trán, không chỉ dừng lại ở Premier League đâu, tôi còn lần mò ngược lại cả thời Division One cũ kỹ nữa. Cái giai đoạn này, phải nói là cực hình. Dữ liệu nó lộn xộn, nhiều nguồn tin mâu thuẫn nhau kinh khủng. Tôi phải so sánh chéo giữa các trang thống kê chính thức của Liên đoàn Anh với mấy cuốn sách thể thao cũ tôi cắm sừng ở góc tủ.

Tôi tự tay ghi chú lại từng trận một. Mục tiêu là tìm ra các “điểm đen”“điểm sáng” rõ rệt nhất:

  • Những trận thắng đậm nhất của cả hai đội.
  • Các chuỗi trận không thắng dài nhất (đặc biệt là của Wolves khi làm khách ở London).
  • Các cầu thủ ghi bàn nhiều nhất trong lịch sử đối đầu này.
  • Các trận hòa kịch tính với tỷ số cao, nơi mà chẳng ai muốn nhớ.

Cái số liệu về những năm 70-80, tôi phải mất cả đêm không ngủ để tổng hợp cho ra hồn. Có những trận, kết quả một đằng mà báo chí địa phương ngày xưa lại ghi một nẻo. Phải xác thực bằng cách tìm các bài báo scan lại, tốn thời gian cực kỳ. Cuối cùng, sau khi cày cuốc liên tục gần hai ngày, tôi cũng vẽ ra được cái bức tranh toàn cảnh về sự đối đầu này.

Nhìn lại số liệu thống kê về wolves gặp arsenal trong lịch sử: Các kỷ lục đáng nhớ nhất.

Số liệu thì có rồi, đủ để đứng dậy tranh luận với bất kỳ ai về chủ đề này. Các kỷ lục đáng nhớ nhất thì rõ ràng là thuộc về Arsenal ở kỷ nguyên Premier League, họ áp đảo gần như tuyệt đối. Nhưng khi lùi về quá khứ, mọi thứ lại cân bằng hơn nhiều, nhất là cái thời mà Wolves còn là một thế lực thật sự.

Cái Lý Do Thật Sự Mà Tôi Phải Đào Bới Mấy Cái Này

Đấy, mọi người thấy cái quá trình tôi vật lộn với số liệu rồi đấy. Nhưng cái việc ngồi cắm đầu vào cái bảng Excel đầy những con số khô khan này, nó không đơn thuần là sở thích của một ông fan bóng đá nữa. Nó là cái cớ. Nó bắt nguồn từ một chuyện cũ, mà đến giờ tôi vẫn nhớ như in.

Mười năm trước, tôi còn làm công ăn lương ở cái công ty cũ, một công ty gia đình thôi, nhưng áp lực thì cứ gọi là đè nặng. Sếp tôi, ông ấy là fan Arsenal cứng cựa. Tôi thì không. Hôm ấy, cũng là một trận Arsenal gặp Wolves. Đội bóng của tôi chơi không ra gì, còn đội của ông ấy thì thắng đậm. Ông sếp chọc ngoáy tôi đủ kiểu, còn đè thêm việc lên đầu tôi. Tôi đã chịu đựng cái cảnh này quá lâu rồi, không phải chỉ riêng chuyện bóng bánh mà là cả cái cái sự uất ức trong công việc.

Đến lúc ấy, cái giọt nước nó tràn ly thật sự. Ngay giữa lúc ông sếp đang hò hét ăn mừng, tôi đứng bật dậy, viết vội cái đơn xin nghỉ việc rồi quăng thẳng lên bàn ông ấy. Tôi bước ra khỏi cái văn phòng đấy, không thèm ngoảnh lại nhìn luôn, trong lòng cứ nghĩ “Thôi, xong đời rồi.”

Về đến nhà, vợ tôi sốc, rồi khóc. Tôi biết mình vừa đánh đổi sự ổn định của cả gia đình chỉ vì một phút bốc đồng, vì một trận bóng đá không đâu vào đâu. Đêm ấy, tôi cũng thức trắng, nhưng không phải vì bóng đá nữa, mà là vì cái tương lai mịt mù.

Tôi phải lăn lộn, xoay sở đủ thứ nghề để kiếm sống. Lặn lội làm freelance, tự học lập trình, mày mò ra đủ ngóc ngách trên mạng. Tôi vật lộn suốt mấy năm trời, nhờ vậy mà tôi mới có được cái cơ hội làm những cái việc mình thích, chia sẻ những thứ mình tìm được như bây giờ. Chính cái cú sốc, cái quyết định điên rồ trong đêm Arsenal gặp Wolves năm ấy, nó đã đẩy tôi ra khỏi cái “vùng an toàn” độc hại và bắt buộc tôi phải tự thân vận động.

Giờ đây, mỗi lần ngồi lục lọi số liệu, tôi không chỉ thống kê nữa, mà là nhìn lại chính mình. Cái sự nghiệp “blogging” này, nó bắt nguồn từ một trận bóng đá và một tờ đơn xin nghỉ việc. Thấy chưa, đôi khi, những hành động dại dột nhất lại là cái bước đệm vững chắc nhất cho một cuộc đời mới đấy.

Leave a Reply