Nhận định Arsenal vs West Brom – Dự đoán 3-1 có đúng không?

Trận Arsenal đấu với West Brom này hả? Cái dự đoán 3-1 ấy hả? Nói thật, lúc mới làm, tôi cũng thấy hơi run tay chút. Nhưng mà đã dám bắt tay vào làm rồi thì phải làm cho tới, không có chuyện làm nửa vời đâu anh em ạ. Đây không phải chuyện đoán mò, đây là chuyện phân tích số liệu, kinh nghiệm tôi rút ra sau bao nhiêu lần trầy trật đấy.

Tôi Bắt Đầu Với Cái Gì?

Lúc bắt đầu, tôi phải gom hết đống số liệu lại đã. Cái này là kinh nghiệm xương máu đấy. Tôi ngồi xuống, mở máy tính lên, mục tiêu đầu tiên là phải xem cái đội hình ra sân dự kiến của cả hai bên thế nào. Phải biết thằng nào đá, thằng nào nghỉ. Chấn thương, thẻ phạt là những thứ quyết định tới 50% cục diện trận đấu chứ chả đùa.

Tiếp theo, tôi phải lục tung cái phong độ gần nhất của cả Arsenal lẫn West Brom. Arsenal lúc đó đang có tí chệch choạc nhưng mà về cơ bản thì họ vẫn là đội trên cơ. Cứ nhìn West Brom mà xem, đá cứ như mơ ngủ ấy, ra sân là thấy mùi thua rồi. Lại phải so sánh lịch sử đối đầu của hai ông này nữa. Mấy lần gặp nhau gần nhất, Arsenal thường đè bẹp West Brom trên sân nhà. Đó là những dữ kiện không thể bỏ qua được.

Cả quá trình làm phải mất hơn hai tiếng đồng hồ, ngồi lẩm nhẩm, tính toán từng con số một. Không có chuyện ngồi bịa ra một cái tỷ số đâu. Tôi làm cái này là để ghi lại chứ không phải để làm màu.

Tại Sao Tôi Phải Làm Cái Việc “Khổ Sai” Này?

Mọi người cứ hỏi, sao tự dưng tôi lại tỉ mỉ, làm hẳn một quy trình dự đoán bóng đá cho mệt. Các ông biết không? Tôi mà không làm cái này, chắc giờ vợ tôi đã bỏ tôi rồi. Tôi làm cái này không phải vì đam mê, mà vì sống còn đấy.

Nhận định Arsenal vs West Brom - Dự đoán 3-1 có đúng không?

Chuyện là thế này. Hồi đó, tôi cứ thích đánh theo cảm tính thôi. Ngồi xem, thấy thích đội nào thì xuống tiền đội đó. Dễ ăn lắm, nghĩ thế. Một lần, tôi đánh một trận lớn, nghĩ là ngon ăn lắm, dồn hết tiền tiết kiệm vào. Tôi tin lắm, tin một cách mù quáng luôn. Tối đó xem, đội tôi chọn bị lật kèo phút cuối. Mất trắng, sạch bách.

Không chỉ mất tiền đâu. Bà xã tôi, bả giận tôi khủng khiếp. Bả bảo tôi là kẻ cờ bạc không có đầu óc, không biết lo cho gia đình. Bả bảo, nếu tôi cứ tiếp tục cái kiểu hên xui này, thì bả sẽ bế con về ngoại. Lúc đó tôi mới thấy nhục, thấy sợ thật sự. Mất tiền thì kiếm lại được, chứ mất vợ mất con thì thôi, chết còn sướng hơn.

Tôi ở nhà mất ăn mất ngủ mấy tuần, nghĩ đi nghĩ lại, làm sao để gỡ lại thể diện, làm sao để chứng minh tôi là người có trách nhiệm. Không thể cứ đánh bừa được. Phải có phương pháp. Phải coi nó như một công việc nghiêm túc thì mới may ra cứu vãn được. Thế là tôi bắt đầu mày mò, học cách phân tích số liệu, xem tin tức đội bóng, chấn thương, chiến thuật. Tôi tự ép mình phải ghi lại từng bước làm, từng dữ kiện phân tích, không sót một chữ nào.

Cái blog này mới ra đời, như một cuốn nhật ký ghi lại quá trình tôi ‘tự cứu mình’ vậy. Nó là bằng chứng cho bà xã tôi thấy là tôi đã thay đổi rồi. Trận Arsenal vs West Brom này, là một trong những bài thực hành đầu tiên tôi làm một cách bài bản.

Kết Quả Cuối Cùng Và Bài Học Xương Máu

Thế rồi, đến ngày trận đấu diễn ra. Cả đêm tôi nằm chờ, cảm giác y như chờ điểm thi đại học vậy. Lo lắng lắm chứ. Sáng hôm sau tỉnh dậy, vội vàng bật điện thoại xem kết quả. Đúng là Arsenal thắng thật! Mà kết quả không phải 3-1 anh em ạ. Nó nã cho West Brom 4-0 cơ. Thiếu mất một bàn của West Brom. Cái tỷ số tôi dự đoán đã sai số một chút ở con số West Brom ghi được, nhưng cái ‘tinh thần’ trận đấu thì đúng hoàn toàn: Arsenal sẽ thắng đậm.

Cũng nhờ cái lần vấp ngã ê chề đó, tôi mới hiểu ra một điều cực kỳ quan trọng. Bóng đá không phải trò may rủi, mà là xác suất dựa trên số liệu. Nếu tôi cứ tiếp tục làm theo kiểu bản năng, thì chắc chắn tôi sẽ mất hết. Giờ đây, mỗi bài phân tích tôi đưa lên, không chỉ là con số, mà là cả một quy trình làm việc nghiêm túc, là cách để tôi giữ lại được mái ấm gia đình.

Cái dự đoán 3-1 hôm đó, nó không đúng hoàn toàn về mặt con số. Nhưng nó là minh chứng đầu tiên cho thấy: cứ làm theo quy trình đã đề ra, cứ tôn trọng số liệu, thì kết quả sẽ không bao giờ quá tệ. Nó giúp tôi có lại được sự tin tưởng từ người nhà. Đến giờ, tôi vẫn giữ cái thói quen đó, cái thói quen tự mình phân tích và ghi lại mọi thứ. Đó mới là chiến thắng lớn nhất của tôi.

Để lại một bình luận