Tôi lao vào nghiên cứu trận đấu này vì tôi đang bị dồn vào chân tường, đúng nghĩa đen.
Mọi người cứ bàn tán mãi về chiến thắng 2-0 của Manchester United trước Arsenal hồi tháng 10 năm 2004, cái trận mà MU đã chấm dứt chuỗi 49 trận bất bại lịch sử của Pháo thủ. Ai cũng nói về trọng tài, về cú ngã của Rooney, hay cái vụ “Battle of the Buffet” sau đó. Nhưng tôi, cái tôi cần tìm, là cái cách mà Fergie đã làm gì để thắng Wenger, một cái gì đó sâu xa hơn cả chiến thuật trên sân.
Nghe thì có vẻ vĩ mô, nhưng lúc đó, tôi đang phải đối mặt với một hợp đồng dự án phần mềm mà tôi cá là nó còn khó nhằn hơn cả việc đối đầu với đội hình Invincibles của Arsenal. Đội tôi cứ luẩn quẩn, cứ tưởng mình mạnh, nhưng cứ đến lúc quyết định là lại “sập” tâm lý. Y hệt Wenger và các học trò vậy, kỹ năng có thừa, nhưng “tinh thần thép” thì không đủ.
Tôi quyết định, mình phải học theo Alex Ferguson, không phải học cách đá bóng, mà học cái “tâm lý chiến” của ông ấy. Tôi coi cái dự án lớn kia như là “chuỗi bất bại” của đối thủ mà tôi phải bằng mọi giá phá vỡ.
Quá trình “Giải Mã Fergie” của tôi
Tôi đã làm gì? Tôi bắt đầu đào sâu như một thằng điên, từ lúc bắt đầu cho đến khi hoàn thành:

- Lục lọi và Xem lại Trận đấu (X-Ray): Tôi xem đi xem lại toàn bộ trận đấu năm 2004 đó không dưới 5 lần, không phải để thưởng thức bóng đá, mà là để ghi lại những hành động nhỏ nhặt nhất. Tôi dừng lại ở mỗi pha phạm lỗi, mỗi tiếng la hét từ băng ghế huấn luyện, mỗi cái cau mày của các cầu thủ. Tôi cố gắng nhìn bằng con mắt của một chiến lược gia, chứ không phải một người hâm mộ.
- Đọc Sách và Tiểu sử: Tôi nuốt trọn gần hết những cuốn sách viết về Ferguson, về cách ông ấy quản lý con người. Cái quan trọng không phải là hệ thống 4-4-2, mà là cách ông ấy “bơm” tinh thần vào đội bóng, cách ông ấy chấp nhận rủi ro và cách ông ấy sử dụng truyền thông để gây áp lực lên đối thủ.
- Phân tích Đối thủ (Arsenal): Với tôi, Arsenal lúc đó là một tổ chức mạnh mẽ, nhưng có một điểm yếu chết người: dễ bị khiêu khích và mất bình tĩnh. Tôi nhận ra, để thắng được đội kiểu này, không thể chỉ dùng kỹ năng. Phải dùng tâm lý chiến và độ lì đòn. Phải khiến họ nghi ngờ chính mình, khiến họ bực bội, và cuối cùng là mắc sai lầm.
- Lập ra Danh sách “Chiến thuật Đòn bẩy”: Từ những gì học được, tôi rút ra 3 chiến thuật chính:
- Áp lực liên tục: Không cho đối thủ có giây phút nghỉ ngơi nào, dù trong cuộc họp hay ngoài cuộc họp.
- Sử dụng “Mũi nhọn” gây tranh cãi: Trong trận đấu là Rooney, trong dự án của tôi là một đề xuất “gây sốc” khiến hội đồng đối thủ phải phân tâm.
- Duy trì Cơn khát Chiến thắng: Không bao giờ được hài lòng với bất kỳ thành công nhỏ nào.
Đưa “Tâm lý Chiến MU” vào Đời thực
Thế tôi biết những thứ này rõ mồn một như vậy là vì sao?
Sau khi thấm nhuần cái triết lý phải “đánh bại sự bất khả chiến bại” ấy, tôi bắt đầu áp dụng vào cái dự án phần mềm kia. Đối thủ của tôi, là một công ty lớn lắm, họ có vẻ như đã “bất bại” trong ngành suốt 3 năm trời, hợp đồng cứ thế mà vào tay họ.
Ban đầu, đội tôi cứ cố làm theo kiểu “chơi đẹp” của Wenger (tức là chỉ tập trung vào chất lượng code và kỹ năng trình bày), và tất nhiên, thua sấp mặt ở vòng loại đầu tiên. Tôi bế tắc cực kỳ, nằm nhà nghĩ cả tuần trời, cảm giác như những cầu thủ Arsenal sau khi bị mất chuỗi 49 trận vậy. Tôi nhận ra: Nếu bạn chơi theo cách của họ, bạn sẽ không thắng được.
Lúc đó, mẹ vợ tôi đang nằm viện vì phẫu thuật khẩn cấp, mà tiền bạc thì cứ đội nón ra đi. Áp lực nó đè lên vai tôi như muốn sập. Tôi nghĩ bụng, nếu mình không “quăng giày” vào mặt đối thủ lúc này, thì chắc chắn cả nhà sẽ cùng nhau ăn mì gói cả tháng. Tôi cần một chiến thắng tuyệt đối, bẩn thỉu, miễn là thắng.
Tôi quay lại, thay đổi toàn bộ kế hoạch. Chúng tôi không còn tập trung vào việc thuyết phục đối thủ về kỹ năng nữa. Chúng tôi bắt đầu “đánh vào tâm lý” họ. Chúng tôi tung ra những nghi vấn về tính minh bạch của các dự án trước đây của họ (mũi nhọn Rooney), và liên tục gửi những email chất vấn dài lê thê sau giờ làm (áp lực liên tục). Chúng tôi còn chấp nhận giảm lợi nhuận để đưa ra một đề xuất giá thầu mà đối thủ nghĩ là “điên rồ”, khiến họ buộc phải phản ứng một cách vội vàng và kém chuyên nghiệp.
Kết quả thế nào à? Cái đêm tôi nhận được email xác nhận thắng thầu, tôi đã hét lên một tiếng. Chúng tôi đã phá vỡ cái “chuỗi bất bại” kéo dài 3 năm của công ty kia. Tôi thắng không phải vì đội tôi giỏi hơn về mặt kỹ thuật, mà là vì chúng tôi đã áp dụng tâm lý chiến và độ lì lợm mà Fergie đã dùng để hạ gục Arsenal năm 2004. Chúng tôi chơi bẩn hơn, quyết tâm hơn, và quan trọng nhất, chúng tôi không để đối thủ thoải mái một giây phút nào.
Từ đó, tôi hiểu rằng, nếu muốn thắng một thế lực đang áp đảo, bạn không thể chỉ chơi đẹp. Bạn phải tìm ra điểm yếu tâm lý của họ, gây áp lực bằng mọi giá, và chấp nhận rằng chiến thắng đó có thể không được ai khen ngợi, nhưng nó mang lại thứ bạn cần. Cái “thâm niên” của tôi về chuyện MU thắng Arsenal không phải là kiến thức bóng đá, mà là kinh nghiệm sống sót từ cuộc chiến sinh tồn của chính mình.
