Học phí học viện nutifood hagl arsenal jmg là bao nhiêu? (Giải đáp)

Chuyện là thế này, tự nhiên hôm vừa rồi ngồi cà phê với mấy ông bạn già, tôi mới nghe kể về thằng cu Tí hàng xóm. Thằng bé này đá bóng hay lắm, mới mười mấy tuổi mà kỹ thuật đã vượt trội so với lũ cùng lứa rồi. Bố mẹ nó thì làm công nhân, thương con nhưng cứ rầu rĩ mãi chuyện không biết phải làm sao cho con đi học bóng đá chuyên nghiệp được.

Mấy ông bạn tôi cứ bảo gửi vào lò nào đó của *, nhưng tôi lại nghĩ ngay đến cái tên Học viện Nutifood HAGL Arsenal JMG. Mấy đứa xuất sắc của Việt Nam toàn từ đây mà ra, nên tôi mới thắc mắc: Học phí ở đây chắc chát lắm đây? Người ta toàn nhắc đến các tài năng, chứ ít ai nói cái ‘cánh cửa’ vào đấy tốn kém cỡ nào. Thế là tôi bắt đầu cái hành trình ‘điều tra’ của mình.

Quá trình thực hành và vướng mắc ban đầu

Đầu tiên, tôi làm một việc mà ai cũng làm: dùng Google tìm thử. Tôi gõ đủ thứ từ khóa: “học phí học viện hagl”, “nutifood hagl arsenal jmg học bao nhiêu tiền”, “chi phí vào lò hagl”.

Kết quả nhận được thì thôi rồi, một mớ thông tin lùng bùng. Toàn là các bài báo ca ngợi lứa cầu thủ trẻ, nói về phương pháp đào tạo, hay thông tin tuyển sinh. Nhưng cứ hễ đụng đến cái chữ “học phí” thì thông tin lại rất chung chung, hoặc chỉ nói về những đợt tuyển sinh thử nghiệm, chứ không có một con số cụ thể nào được đưa ra. Thậm chí có nơi còn nói đại khái là “hàng chục triệu đồng mỗi năm” làm tôi càng thêm hoang mang.

Tôi nhớ lại cái vụ tìm kiếm hồi xưa cứ loạn hết cả lên. Lần này tôi cũng nghĩ chắc phải có ‘bí mật’ gì đây, chứ đâu phải thông tin lại khó nhằn đến mức này. Tôi thử chuyển hướng: tìm kiếm các diễn đàn thể thao, các nhóm phụ huynh.

Học phí học viện nutifood hagl arsenal jmg là bao nhiêu? (Giải đáp)

Tôi đăng bài hỏi, inbox hỏi từng người, nhưng hầu hết mọi người đều trả lời vòng vo:

  • “Nghe nói là không tốn tiền đâu, nhưng mà phải thật giỏi mới được.”
  • “Bạn phải vượt qua vòng sơ loại đã, đừng lo tiền bạc vội.”
  • “Cái này là học viện, không phải trường học bình thường nên chắc chắn khác.”

Thông tin cứ như một bức tường. Ai cũng biết là nó ‘khác’ nhưng không ai đưa ra được câu trả lời dứt khoát. Tôi thấy mình như đang săn tìm một con số mà người ta cố tình giấu đi vậy.

Bước đột phá: Móc nối với người trong giới

Mò mẫm trên mạng mãi không ra, tôi nghĩ: Phải tìm người thực sự ‘biết’ mới được. Cái may của tôi là hồi xưa có quen một cu em làm báo thể thao, giờ nó không còn làm trong ngành nữa, nhưng mối quan hệ của nó thì vẫn còn đó. Tôi quyết định gọi điện cho nó, mời nó đi nhậu một bữa tử tế.

Ngồi vào bàn, tôi không vòng vo, kể thẳng về thằng Tí con nhà hàng xóm, về cái nỗi lo của bố mẹ nó. Thằng em tôi nghe xong, nó cười ha hả, bảo tôi là ‘lạc hậu’ rồi.

Nó bảo tôi cứ đi tìm mấy cái diễn đàn làm gì cho mệt, rồi nó mới tiết lộ cái thông tin ‘nội bộ’ mà báo chí ít khi tập trung vào.

Nó giải thích rất rõ ràng, từng bước một, về cái mô hình đào tạo của bầu Đức. Nó bảo, đây là lò của doanh nghiệp đầu tư, là mô hình liên kết đào tạo theo kiểu châu Âu. Mục đích của họ là tìm ra tài năng, đào tạo rồi sau này bán, hoặc phục vụ cho CLB.

Cái quan trọng nhất nó nhấn mạnh là:

Đây là Học viện tuyển chọn tài năng (Academy) chứ không phải trường dạy bóng đá (School).

Cái kết của cuộc điều tra và câu trả lời chính xác

Sau cả buổi nhậu, tôi cuối cùng cũng nắm được cái cốt lõi. Tôi ghi lại cẩn thận những gì thằng em tôi nói, để về giải thích cho bố mẹ thằng cu Tí.

Đây là những điều tôi đã ‘thực hành’ tìm hiểu và ‘ghi chép’ được:

  • Học phí chính thức: Zero đồng (Không có).

  • Chi phí ăn ở/sinh hoạt: Toàn bộ chi phí từ ăn uống, chỗ ở, dụng cụ tập luyện, và cả học văn hóa (tức là đi học trường bình thường) đều được Học viện tài trợ 100%.

  • Cơ chế hoạt động: Đây là một mô hình đầu tư ‘nuôi’ cầu thủ từ bé. Học viên được chọn lọc qua các vòng tuyển sinh khắt khe. Một khi đã trúng tuyển, họ được xem như là ‘tài sản’ và được đầu tư toàn diện. Nếu cầu thủ tiến bộ và đạt tiêu chuẩn, họ sẽ được ký hợp đồng chuyên nghiệp.

Thằng em tôi nó chốt một câu mà tôi thấy thấm thía nhất: “Muốn vào đó, không phải lo tiền bạc, mà là phải lo làm sao để con mình có đủ ‘tài năng’ để họ chọn.” Tiền không phải là rào cản, mà chính là cái năng khiếu, cái ý chí của thằng bé mới là thứ quyết định.

Tôi về kể lại cho bố mẹ thằng cu Tí nghe. Hai vợ chồng mừng lắm, không còn bận tâm chuyện tốn cả chục triệu nữa. Giờ thì họ chỉ tập trung cho con tập luyện và chuẩn bị thật tốt để tham gia các đợt tuyển sinh sắp tới. Quả thật, nhiều khi thông tin rõ ràng lại nằm ở những người ‘quen biết’ chứ không phải trên mạng đâu anh em ạ. Một chuyến ‘thực hành’ tuy hơi tốn tiền nhậu, nhưng đổi lại được một câu trả lời chính xác và giúp được một gia đình thì quá xứng đáng rồi. Coi như đây là chút kinh nghiệm tôi chia sẻ lại, để ai có con em yêu bóng đá thì đừng lo lắng chuyện ‘học phí’ nữa nhé!

Để lại một bình luận