Nói thật với anh em, cái mùa chuyển nhượng nào cũng vậy, y như rằng tôi lại ngồi dán mắt vào màn hình, từ điện thoại đến máy tính, cứ loanh quanh mấy cái trang tin tức thể thao. Arsenal của tôi mà, làm sao mà không quan tâm cho được. Cứ mỗi lần chuẩn bị đến kỳ chuyển nhượng, trong lòng lại rạo rực, hồi hộp, xen lẫn chút lo âu. Không biết năm nay đội mình sẽ mang về những cái tên nào, có “bom tấn” nào nổ không, hay lại hụt hơi như mọi khi?
Mấy tháng trước đó, tôi đã bắt đầu “tiên tri” rồi. Ngồi ngẫm nghĩ, phân tích đội hình, chỗ nào cần bổ sung, vị trí nào đang yếu. Rồi lại lên mạng đọc báo, xem mấy kênh YouTube bình luận bóng đá. Người ta đồn đoán A, đồn đoán B, cứ xoay quanh mấy cái tên tiền vệ trụ, hoặc một tiền đạo cắm sắc bén. Nào là Xavi Simons, nào là Victor Osimhen, rồi thì Douglas Luiz… Mấy cái tên cứ xoay vòng trong đầu, mỗi đêm nằm ngủ cũng mơ thấy mấy ông cầu thủ này mặc áo Arsenal chạy trên sân. Lúc đó, tôi tin chắc đội nhà sẽ làm một cú “đánh úp” thị trường, ít nhất cũng phải có một cái tên nào đó thực sự khiến fan chúng tôi phải hò reo.
Cái cảm giác chờ đợi nó như một thói quen khó bỏ vậy đó. Sáng mở mắt ra là phải lướt một vòng Twitter, xem có tin tức gì mới không. Rồi ăn cơm cũng bật TV xem mấy kênh thể thao, chiều cà phê với mấy ông bạn cũng chỉ xoay quanh chuyện “Liệu Arsenal có mua được anh này không?” hay “Thằng kia có vẻ hợp với Arteta lắm đấy!”. Cứ thế, tôi tự mình vẽ ra đủ thứ viễn cảnh tươi đẹp cho đội nhà. Mình tự nhủ, nếu có thêm một tiền vệ như thế, hay một tiền đạo như kia, thì năm nay chắc chắn là vô địch Premier League, hoặc chí ít cũng vào sâu Champions League.
Thế rồi, cái kỳ chuyển nhượng cũng mở cửa. Mấy ngày đầu thì im ắng thật. Tôi cứ sốt ruột. Mấy ông bạn thì chọc ghẹo: “Bão hòa rồi hả mậy? Sao năm nay thấy im quá!”. Tôi cũng chỉ cười trừ, lòng vẫn cứ tin là “thôi từ từ, hàng ngon phải đợi”. Rồi dần dần, vài cái tên bắt đầu xuất hiện, nhưng không phải là những cái tên “bom tấn” mà tôi kỳ vọng. Cứ loanh quanh mấy cái tin đồn về các cầu thủ trẻ, hoặc những bản hợp đồng mượn. Lòng tôi bắt đầu chùng xuống. Cái sự “bất ngờ” mà tôi chờ đợi, nó cứ thế mà tan biến dần.
Nhưng rồi, một cái “bất ngờ” khác ập đến với tôi, không phải trên sân cỏ, cũng chẳng phải từ thị trường chuyển nhượng. Cái đợt đó, khoảng cuối kỳ chuyển nhượng, tự nhiên tôi thấy người khó chịu trong người. Cứ nghĩ là do thức khuya xem tin tức bóng đá nhiều quá, với lại công việc cũng áp lực. Ban đầu chỉ là ho khan, rồi sốt nhẹ. Tôi cũng chủ quan, chỉ uống thuốc cảm thông thường. Nhưng mà cứ kéo dài mãi, mãi đến cả tuần vẫn không đỡ, người thì cứ gầy rộc đi. Vợ tôi thấy vậy thì lo lắm, cứ giục tôi đi khám. Tôi thì cứ lần lữa, phần vì ham xem tin tức, phần vì nghĩ chắc không sao. Hồi đó, bản thân tôi cứ nghĩ, mấy chục năm nay có đau ốm gì nặng đâu, chắc cảm vặt thôi.

Cuối cùng, không thể trì hoãn được nữa, tôi cũng phải lết xác đi bệnh viện. Nhớ lúc đó, điện thoại cứ ting ting mấy cái thông báo tin chuyển nhượng, nhưng tôi chẳng còn tâm trí nào mà để ý nữa. Chỉ mong sao bác sĩ bảo không sao, chỉ là cảm cúm bình thường. Cầm cái kết quả khám bệnh trên tay, tim tôi như muốn rớt ra ngoài. Bác sĩ nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng, rồi bảo: “Anh cần phải nhập viện ngay, kết quả xét nghiệm không được tốt lắm.” Nghe xong mà đầu óc tôi quay cuồng, chân tay bủn rủn. Cái lúc đó, tôi tự nhiên thấy mấy cái tin đồn về việc Arsenal mua ai, bán ai nó nhỏ bé, vô nghĩa đến lạ thường.
Phải nhập viện một thời gian, tôi mới thấm thía. Nằm trên giường bệnh, nhìn ra cửa sổ, thấy xe cộ chạy qua chạy lại, người ta tất bật với cuộc sống, vậy mà mình thì cứ nằm đây, truyền nước, uống thuốc. Mấy ông bạn thân có đến thăm, cũng có kể chuyện Arsenal thắng thua ra sao, có mua thêm được cầu thủ nào không. Tôi cũng chỉ gật gù cho qua chuyện. Cái sự lo lắng về sức khỏe của bản thân, về gia đình nó lớn hơn tất cả. Lúc đó, tôi mới nhận ra, cái “bất ngờ” lớn nhất trong cuộc đời không phải là ai đó chuyển đến hay chuyển đi khỏi đội bóng, mà là những gì xảy ra với chính mình, với những người mình yêu thương.
Sau đợt đó, sức khỏe tôi dần hồi phục. Trở về với cuộc sống thường ngày, tôi vẫn là một fan cứng của Arsenal, vẫn theo dõi đội bóng sát sao. Nhưng mà cái nhìn của tôi về thị trường chuyển nhượng, nó đã khác đi rất nhiều. Tôi không còn quá ám ảnh vào việc phải có “bom tấn” hay phải có những cái tên khủng nữa. Tôi học được cách chấp nhận những gì xảy ra, dù là không như kỳ vọng. Cái sự “bất ngờ” bây giờ, đối với tôi, nó là cách một cầu thủ vô danh nào đó bỗng nhiên tỏa sáng, là cách đội bóng vượt qua khó khăn để giành chiến thắng, hay đơn giản là những khoảnh khắc đời thường mà mình từng coi nhẹ. Tôi vẫn hồi hộp mỗi khi kỳ chuyển nhượng đến, nhưng không còn là kiểu hồi hộp đến mức đánh mất cả bản thân mình như trước nữa. Tôi chỉ đơn giản là dõi theo, và tin tưởng vào hành trình của đội bóng, và quan trọng hơn, tin tưởng vào hành trình của chính mình.
