Các cầu thủ Arsenal huyền thoại có ai bạn biết không?

Các cầu thủ Arsenal huyền thoại có ai bạn biết không?

Posted by

Hồi đó, tôi còn nhớ rõ như in cái thời mà bóng đá cứ như là cả thế giới của tôi vậy. Mấy ông anh lớn cứ tranh nhau kể chuyện huyền thoại này, danh thủ kia, mà tôi thì bé tí, cứ đứng hóng nghe thôi. Mấy cái tên như Henry, Bergkamp, Vieira, cứ thế mà in vào đầu tôi. Khó mà quên được những buổi chiều trốn học đi xem ké tivi ở nhà ông bác hàng xóm, chỉ để được nhìn thấy trái bóng lăn. Lúc đấy, cứ ai mặc áo đỏ sọc trắng là tôi mê tít.

Khởi Đầu Của Một Niềm Đam Mê

Cái thuở ấy, làm gì có internet, làm gì có mấy kênh thể thao như bây giờ mà xem trực tiếp. Muốn biết tin tức cầu thủ, tin tức đội bóng, thì phải chờ đến cuối tuần, ra sạp báo mua mấy tờ báo thể thao. Mà báo thì lúc có lúc không, nhiều khi phải tranh giành với mấy đứa bạn mới được đọc. Tôi còn nhớ, hồi cấp hai, có lần tôi nhịn ăn sáng cả tuần chỉ để dành tiền mua được cái áo Arsenal cũ mèm, có in số 14 sau lưng. Mặc vào mà cứ thấy mình y như Thierry Henry vậy, dù đá bóng toàn bị banh đập mặt, chẳng bao giờ sút trúng khung thành.

Cái cảm giác hồi hộp mỗi khi Arsenal ra sân, dù chỉ là xem lại bàn thắng trên TV mờ mịt, nó cứ y như là tôi đang ở sân vận động vậy. Lúc đó, mấy cái tên như Dennis Bergkamp với những pha xử lý bóng ma thuật, rồi những cú nhả bóng tinh tế, hay Patrick Vieira với cái dáng đi hùng dũng giữa sân, cứ thế mà ăn sâu vào tâm trí tôi. Họ không chỉ là cầu thủ, họ là những người hùng, là nguồn cảm hứng cho lũ trẻ con chúng tôi mê bóng đá. Mỗi pha bóng đẹp, mỗi bàn thắng được ghi, tôi đều ghi nhớ như in.

Những Người Anh Hùng Thầm Lặng Đời Tôi

Có một dạo, gia đình tôi gặp khó khăn lắm. Bố mẹ phải làm việc quần quật, tôi thì phải phụ giúp ở nhà, chả có thời gian mà nghĩ đến bóng bánh gì nhiều. Cứ tối về, mệt nhoài, nằm vật ra giường. Tivi thì cũng ít khi bật. Cuộc sống cứ thế cuốn đi. Nhiều lúc tôi tự hỏi, liệu có bao giờ mình lại có thể vô tư mê bóng đá như hồi bé không? Rồi một hôm, tôi đang ngồi bần thần thì nghe thấy tiếng reo hò từ nhà hàng xóm. Tò mò, tôi chạy sang, thấy họ đang xem lại một trận đấu cũ của Arsenal. Đội đang bị dẫn trước, nhưng cứ thấy mấy ông cầu thủ cứ chạy, cứ chiến đấu đến phút cuối cùng, mặt lấm lem mồ hôi. Tự nhiên thấy có một cái gì đó bùng cháy trong lòng. Nhìn Tony Adams, một hậu vệ mà tôi vẫn hay gọi đùa là “Người đàn ông thép”, cứ đứng vững vàng chỉ huy hàng thủ, dù có chuyện gì xảy ra.

Những lúc như vậy, tôi mới hiểu, bóng đá không chỉ là giải trí. Nó còn là về sự kiên cường, về tinh thần đồng đội, về việc không bao giờ bỏ cuộc. Hình ảnh của David Seaman với mái tóc đuôi ngựa và bộ râu quai nón, cứ thế mà bay lượn trong khung gỗ, cản phá những cú sút tưởng chừng không thể. Những người này, họ không chỉ đá bóng giỏi, họ còn là những tấm gương về sự bền bỉ. Lúc đó tôi nghĩ, nếu họ có thể kiên cường như vậy trên sân cỏ, thì mình cũng phải cố gắng hết sức trong cuộc sống của mình. Đó là một bài học mà đến giờ tôi vẫn khắc cốt ghi tâm.

Các cầu thủ Arsenal huyền thoại có ai bạn biết không?

Thấm Thía Chữ “Huyền Thoại”

Rồi tôi lớn lên, đi làm, cuộc sống với bao nhiêu lo toan cứ thế mà ập đến. Công việc, gia đình nhỏ của mình, có những lúc tôi gần như quên bẵng đi cái đam mê bóng đá ngày bé. Mấy cái tên Arsenal huyền thoại cũng dần chìm vào kí ức. Thỉnh thoảng mới nghe loáng thoáng trên mạng xã hội hay tin tức thể thao. Tôi cứ nghĩ, chắc là mình già rồi, không còn nhiệt huyết nữa, không còn theo dõi sát sao được như xưa.

Nhưng mà không đâu. Có lần, tôi lại đọc được một bài viết về cái đội hình Bất Bại của Arsenal. Đọc đến đâu, ký ức ùa về đến đó. Từ cái cách mà Thierry Henry bứt tốc, cứ như một mũi tên xé gió, rồi những cú dứt điểm lạnh lùng không cho thủ môn một cơ hội nào. Hay cái thần thái của Gilberto Silva, một tiền vệ thầm lặng nhưng lại là chốt chặn quan trọng, người mà tôi ít khi để ý đến hồi còn bé vì cứ mải mê nhìn mấy pha tấn công hoa mỹ. Tôi bắt đầu tìm lại những đoạn video cũ trên mạng, xem lại từng pha bóng, từng bàn thắng. Cảm giác như được trở về tuổi thơ, sống lại những khoảnh khắc ấy một lần nữa.

Lúc đó tôi mới nhận ra, những người tôi coi là huyền thoại, họ không chỉ là người giỏi nhất trong thời của họ, mà họ còn là những người đã tạo ra những khoảnh khắc, những kỷ niệm mà dù bao nhiêu năm trôi qua, vẫn còn nguyên vẹn cảm xúc. Đó là cái cách mà Freddie Ljungberg với mái tóc đỏ rực, cứ thế mà lao lên, ghi những bàn thắng quan trọng. Hay cái tên Sol Campbell, từ đối thủ không đội trời chung, trở thành một bức tường thép ở hàng thủ Arsenal, làm cả thế giới phải ngỡ ngàng. Mỗi người một vẻ, một tài năng, nhưng đều góp phần tạo nên một tập thể tuyệt vời, một thời kỳ huy hoàng mà tôi may mắn được chứng kiến, dù chỉ qua màn ảnh nhỏ.

Cứ như vậy, những cái tên đó không chỉ là danh hiệu, mà nó còn là một phần của tuổi trẻ, một phần của những ngày tháng vô tư, không lo nghĩ. Đến bây giờ, mỗi khi nhắc đến Arsenal, mấy cái tên đó lại hiện về, như những người bạn cũ, mang theo cả một bầu trời ký ức. Chúng cứ ở đó, một góc nhỏ trong tâm hồn tôi, vững vàng qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời. Dù cuộc sống có thay đổi ra sao, thì tình yêu dành cho đội bóng, và sự ngưỡng mộ với những huyền thoại ấy, vẫn cứ ở đó, nguyên vẹn.

Nói thật, đôi lúc tôi cứ nghĩ, tại sao mình lại vẫn còn mê mẩn những chuyện này đến vậy? Chắc là vì nó đã gắn liền với những tháng ngày mình lớn lên, từ cái thời còn bé xíu cho đến tận bây giờ. Những cầu thủ đó, họ không chỉ là tượng đài trên sân cỏ, mà còn là một phần nhỏ bé nhưng ý nghĩa trong cái hành trình trưởng thành của tôi. Cứ thế mà đi cùng thời gian, không bao giờ phai nhạt.