Barca đang hối hận vì không chiêu mộ Estevao (Barca bỏ lỡ Estevao thế nào)

Barca đang hối hận vì không chiêu mộ Estevao (Barca bỏ lỡ Estevao thế nào)

Posted by

Chuyện Barca đang hối hận vì không chiêu mộ Estevao (Barca bỏ lỡ Estevao thế nào)

Mấy ông hỏi tôi là Barca bỏ lỡ Estevao, thằng nhóc đang hot như thế, thì cái lý do chính xác là gì? Nói thẳng ra, lý do không chỉ là Estevao đâu. Đây là vấn đề hệ thống, một căn bệnh mãn tính luôn. Barca bây giờ không chỉ là lạc lối, mà là bị một đám người không biết gì về bóng đá điều hành, tối ngày chỉ lo làm màu tài chính với PR là giỏi.

Họ bỏ lỡ Estevao không phải vì thiếu tiền, mà vì thiếu cái đầu. Hay đúng hơn là cái đầu của đội ngũ tuyển trạch bị cái đầu của đám quản lý tài chính bóp nghẹt. Tôi đã theo dõi cái vụ này từ cái hồi thằng nhóc này mới chỉ là một mầm non ở Palmeiras, tầm hai năm trước lận.

Barca đang hối hận vì không chiêu mộ Estevao (Barca bỏ lỡ Estevao thế nào)

Tôi đã “thực hành” quan sát thế nào?

  • Tôi bắt đầu bằng việc “cày” lại tất cả các video của Estevao từ lứa U17 Copa Sudamericana cho đến các trận gần nhất của Palmeiras B.
  • Tôi gom lại tất cả các báo cáo tuyển trạch, cả những cái chính thức lẫn những cái rò rỉ trên các diễn đàn chuyên về bóng đá Nam Mỹ. Tôi phải chi một mớ tiền để mua tài khoản của mấy trang phân tích dữ liệu chỉ số chuyên sâu đó.
  • Tôi bắt đầu so sánh chi phí và tiềm năng. Estevao, cùng lứa với Endrick, nhưng giá lúc đó còn bèo hơn nhiều. Tôi nhận định Barca phải nhảy vào ngay, thương lượng sớm với Palmeiras.
  • Tôi còn nhớ rõ, cái thời điểm đó, Barca lại đổ dồn mọi sự chú ý vào việc gia hạn hợp đồng của mấy ông già, lo cái ‘đòn bẩy tài chính’ (palancas) làm màu cho lắm.
  • Tôi viết một bản phân tích chi tiết, tầm 30 trang A4, chỉ ra rằng rủi ro tài chính của việc mua một tài năng trẻ như Estevao thấp hơn rất nhiều so với việc tốn tiền lương khủng cho một ngôi sao sắp hết thời.

Thực tế diễn ra như shit:

Họ làm gì? Họ cứ câu giờ, cứ làm giá. Mấy ông cò của Estevao thì tất nhiên cũng lanh lẹ chứ. Khi thấy Barca cứ lề mề, chê bai lên chê bai xuống, họ quay sang chào hàng cho Chelsea. Chelsea thì khác, họ nhảy vào, chốt kèo nhanh gọn lẹ. Số tiền đó với Barca hoàn toàn là trong tầm tay. Nhưng họ không làm. Cái hệ thống tuyển dụng của họ bây giờ là một mớ hỗn độn, chạy bằng tin đồn và sự ưu ái của mấy tay cò, chứ không phải dựa trên phân tích chuyên môn.

Tại sao tôi lại “đi sâu” vào chuyện này đến thế?

Cái công việc bóc tách vấn đề của Barca này thực ra là do tôi bị dính chưởng một cú đau điếng từ cái nghề cũ. Tôi biết rõ cái cảnh một tổ chức hoạt động không hiệu quả nó trông như thế nào. Cái sự nghiệp “phân tích sâu” của tôi nó khởi nguồn từ một sự việc cay đắng, cũng y chang cái cách Barca đối xử với tiềm năng của Estevao vậy.

Hồi đó, tôi là một chuyên gia phân tích dữ liệu thể thao, tôi đã cất công xây dựng một mô hình dự báo tài năng bóng đá trẻ Nam Mỹ. Tôi nhắm Estevao, Endrick, và cả Vítor Roque. Tôi đã bán cái mô hình này cho một công ty truyền thông thể thao lớn ở Tây Ban Nha. Họ ký hợp đồng với tôi ngon lành. Tôi chăm chút nó như con mình. Tôi gom dữ liệu, viết báo cáo, và gửi đi đều đặn.

Thế rồi, một ngày đẹp trời, họ gọi điện cho tôi, nói rằng “tình hình tài chính khó khăn,” cần phải tạm dừng hợp đồng. Tôi tin. Nhưng chỉ một tuần sau, tôi tình cờ thấy cái báo cáo mà tôi đã gửi cho họ, được chế biến lại, đăng tải dưới tên của một “chuyên gia” khác. Họ cắt tên tôi ra khỏi công trình, ăn cắp công sức của tôi một cách trắng trợn. Tôi nhắn tin, gọi điện cho mấy người quen bên đó, họ làm lơ hết, giả vờ như không biết tôi là ai. Thậm chí, tài khoản mạng xã hội tôi dùng để liên lạc với mấy ông Barca qua trung gian cũng bị chặn sạch. Sự nghiệp tôi sụp đổ ngay trong đêm đó.

Tôi cảm thấy bị phản bội, y như cái cách những tài năng trẻ cảm thấy khi bị các câu lạc bộ lớn quay lưng vì những toan tính rẻ tiền vậy. Tôi thức trắng mấy đêm liền. Vợ tôi mới nghỉ việc để sinh con, giờ tôi mất thu nhập. Cả nhà phải sống dựa vào một ít tiền tiết kiệm ít ỏi. Cái cảm giác bị xóa sổ khỏi chính công việc mình đã làm nó kinh khủng lắm.

Cú chuyển mình của tôi

Từ đó, tôi quyết định không làm việc cho bất kỳ “tổ chức” hay “tờ báo” lớn nào nữa. Tôi quay ngoắt sang làm blogger, chia sẻ thẳng thắn những phân tích này với mấy ông. Tôi bán các báo cáo thô, chia sẻ kinh nghiệm nghiên cứu của mình trực tiếp, không qua trung gian. Tôi tìm thấy một công việc tốt hơn ở một công ty phân tích dữ liệu không liên quan đến bóng đá, nhưng cho tôi sự ổn định: làm tám tiếng, cuối tuần nghỉ, đóng bảy bảo hiểm một lần, thưởng cuối năm đầy đủ. Tôi từ chối mọi lời mời gọi quay lại cái môi trường cũ, bắt đầu kéo tôi vào. Thấy tôi sống ổn định rồi, mấy cái công ty cũ mới nhắn tin, gọi điện xin lỗi, hứa hẹn đủ kiểu. Tôi chặn hết. Tôi nhận ra rằng, cái hệ thống cũ nó thối nát lắm. Nó y hệt cái cách Barca đã vận hành trong vụ Estevao này. Cứ làm màu xong rồi hối hận, nhưng mà quá muộn rồi.

Bây giờ, Estevao đã thuộc về Chelsea. Barca bị bỏ lại với những lời ai oán và một cái lỗ hổng lớn trong đội hình tương lai. Đó là cái giá phải trả cho việc để đám tài chính làm chủ chiến lược bóng đá. Còn tôi, tôi tiếp tục ghi lại những bài học này để chia sẻ với anh em, để thấy rằng, không phải cứ to lớn là hiệu quả. Đôi khi, cái sự đơn giản và thành thật lại là con đường tốt nhất.