Thú thật với anh em, cái tiêu đề Arsenal sa thải Arteta: Nóng! Xem ngay. này không phải tôi ngồi nghĩ ra để câu view đâu. Mà là tôi đang thực hành một bài học xương máu, cái bài học mà tôi đã phải trả giá bằng cả cái quán cà phê nhỏ của mình hồi ba năm trước.
Cái Gốc Của Chuyện “Nóng” Và Vì Sao Tôi Phải Nhảy Vào
Anh em cứ nghĩ xem, tự dưng cả cái giới bóng đá Anh, rồi cả đám mạng xã hội, ai cũng đồn ầm lên chuyện Arsenal sắp tống cổ Arteta. Tin tức thì rối như canh hẹ, người bảo sắp, người bảo không, nhưng cái chữ “sa thải” nó cứ lặp đi lặp lại. Đây chính là cái mỏ vàng đấy! Cái mỏ vàng của sự tò mò và click chuột. Tôi nhìn thấy cái độ nóng của nó trên các công cụ thống kê xu hướng, cái chỉ số tìm kiếm nó cứ nhảy múa như điên.
Tôi phải nhảy vào ngay. Tại sao tôi lại máu lửa với mấy cái tin “nóng” này đến thế? Anh em đọc cái này sẽ hiểu.
Cái hồi mới ra riêng, tôi liều mở cái quán cà phê nhỏ ở một cái ngõ hơi khuất. Đang làm ăn ngon lành, bỗng dưng đâu ra một tin đồn thất thiệt lan truyền trên mấy cái nhóm cộng đồng bà mẹ bỉm sữa. Đại khái là nói quán tôi dùng nguyên liệu bẩn, không đảm bảo vệ sinh, rồi còn bảo thấy chuột chạy trong bếp. Toàn bộ là vu khống, là tin vịt do thằng đối thủ ở đầu ngõ nó tung ra.

Tôi lúc đó cứ ngây thơ, nghĩ là mình làm ăn chân chính thì sợ gì, cứ lặng im rồi tin đồn sẽ tự lắng xuống. Tôi đã sai lầm một cách thảm hại!
- Tin đồn lan như cháy rừng.
- Khách quen tụt không phanh.
- Mấy đứa nhân viên bỏ đi vì áp lực.
Tôi cầm cái giấy chứng nhận vệ sinh, chạy lên mạng xã hội đăng đàn thanh minh, nhưng đã quá muộn. Bài đăng của tôi chìm nghỉm giữa cả trăm cái bình luận tiêu cực. Đến lúc tôi gom đủ bằng chứng kiện tụng thì quán đã phải đóng cửa. Tôi mất trắng, từ tiền vốn đến uy tín. Vợ tôi lúc đó còn đang mang bầu đứa thứ hai, mọi thứ sụp đổ ngay trước mắt.
Kể từ lúc đó, tôi đã thề là không bao giờ để cái từ “Nóng!” (Hot!) hay cái gì đó giật gân lọt qua mặt mình nữa. Cái bài học nó đập vào mặt tôi: Sự thật hay sự chính trực không quan trọng bằng tốc độ và mức độ giật gân của tiêu đề trên mạng xã hội.
Quá Trình “Săn” Tin Sa Thải Arteta Và Bài Học Về Tốc Độ
Thế là, khi tin đồn Arteta nổ ra, tôi lập tức vào cuộc với tâm lý của một người đi săn. Đây là những gì tôi đã làm và thực hiện chỉ trong vòng 3 tiếng đồng hồ:
Bước 1: Cào Dữ Liệu và Lọc Từ Khóa (Chỉ Trong 30 Phút)
Tôi mở hết các công cụ theo dõi xu hướng (dĩ nhiên là mấy cái miễn phí và mấy cái tôi tự code để cào dữ liệu trên Twitter và các diễn đàn lớn). Tôi quét ngay các từ khóa liên quan như “Arteta sack”, “Arsenal crisis”, “Next manager”. Tôi lọc ra những cụm từ cảm xúc mạnh nhất: “cạn lời” (speechless), “thảm họa” (disaster), “đuổi việc” (fire/sack). Tôi tóm ngay cái câu cửa miệng “Nóng! Xem ngay” vì nó nghe kích thích nhất.
Bước 2: Dựng Nhanh Nội Dung (Chỉ Trong 60 Phút)
Tôi không ngồi viết một bài phân tích dài dòng. Tôi cắt ghép ngay một cái video ngắn. Phông nền xịt màu đỏ và trắng (màu Arsenal), nhạc nền thảm thiết. Nội dung chỉ là một chuỗi các cảnh quay mặt Arteta buồn thiu và các thống kê tệ hại được lấy từ các trang thống kê công khai. Tôi chèn cái tiêu đề đã chuẩn bị sẵn vào ngay phút đầu tiên:
“Arsenal sa thải Arteta: Nóng! Xem ngay. Kẻ Thay Thế Là Ai?”
Bước 3: Phát Tán Và Đo Lường (2 Tiếng Tiếp Theo)
- Tôi quăng ngay cái video đó lên một cái kênh nhỏ tôi mới lập (kênh thử nghiệm, ít người theo dõi).
- Tôi share mạnh vào 5-6 cái group bóng đá lớn trên Facebook.
- Tôi đẩy lên một cái diễn đàn nước ngoài với ngôn ngữ kích động nhất.
Tôi ngồi lì đó quan sát chỉ số. Và anh em biết gì không? Trong vòng 2 tiếng, cái video cùi bắp đó của tôi leo lên được gần 10 nghìn lượt xem trên cái kênh lèo tèo đó, và hàng trăm cái bình luận cãi nhau nảy lửa trong các group. Tin thật hay tin giả không còn quan trọng nữa; tôi đã thành công trong việc tạo ra lưu lượng truy cập.
Sự Thật Phũ Phàng Sau Cái Click Chuột
Dù cuối cùng Arteta vẫn tại vị, nhưng cái thực hành này của tôi đã minh chứng một điều: Cái thời tôi ngây thơ cứ âm thầm làm cà phê ngon lành đã qua rồi. Bây giờ, bất kể anh em làm cái gì, từ bán hàng, làm nội dung, hay thậm chí là viết nhật ký cá nhân, anh em phải học cách đánh vào tâm lý tò mò và lo sợ. Phải có cái gì đó giật gân, phải có cái gì đó HOT. Phải nhanh hơn đối thủ.
Tôi nhìn cái chỉ số tăng trưởng của cái tin đồn “sa thải” đó, rồi ngẫm lại cái quán cà phê đã mất của mình. Đôi khi, một cái tiêu đề nổ tung còn giá trị hơn cả một tháng cặm cụi làm nội dung tử tế. Khốn nạn thế chứ!
