Các ông biết đấy, cái mùa hè này á, cái gì hot nhất mà cứ làm tôi đứng ngồi không yên, không phải vợ tôi giận hay con tôi quậy đâu, mà là mấy vụ chuyển nhượng bóng đá, đặc biệt là tin tức của Arsenal nhà tôi. Cứ mỗi lần có cái tin đồn nào về “Pháo thủ” sắp mua ai hay bán ai là y như rằng tôi dán mắt vào điện thoại, xem từ báo này sang báo khác, bàn luận với mấy ông bạn từ sáng đến tối. Cứ nghĩ tới việc đội bóng mình yêu thích sẽ có một “tân binh” nào đó về làm thay đổi cục diện, tự dưng trong lòng nó cứ rộn ràng khó tả lắm. Mấy ông cứ bảo tôi rảnh rỗi, nhưng mà cảm giác đó, nó giống như một cái gì đó rất là riêng tư, rất là cá nhân vậy.
Mà nói thật nha, cái sự ‘chuyển nhượng’ này, không chỉ có trong bóng đá đâu. Cuộc đời mình, cả sự nghiệp mình, cũng đầy rẫy những pha ‘chuyển nhượng’ lớn nhỏ ấy chứ. Tôi nhớ cái hồi cách đây mấy năm thôi, tôi cũng trải qua một pha ‘chuyển nhượng’ ngoạn mục y như mua một cầu thủ siêu sao vậy đó, có khi còn ly kỳ hơn nhiều.
Hồi đó tôi đang làm ở một công ty cũng có tiếng tăm, vị trí cũng ổn định, lương lậu cũng tàm tạm. Ai nhìn vào cũng bảo là “ngon rồi, yên ổn rồi”. Nhưng mà các ông biết không, cứ sáng đi tối về, làm đi làm lại mấy cái việc quen thuộc, tự nhiên tôi thấy nó cứ tẻ nhạt làm sao ấy. Cứ như một cầu thủ cứ đá mãi một vị trí, một chiến thuật, không có gì mới mẻ để bứt phá vậy. Trong lòng tôi lúc đó cứ thôi thúc một cái gì đó khác lạ, một sự thay đổi mạnh mẽ hơn.
Thế là tôi mới bắt đầu lén lút “đi chợ” như các câu lạc bộ săn cầu thủ vậy đó. Tôi bắt đầu mày mò tìm hiểu những cái mới, những lĩnh vực mà trước đây mình chưa từng dám nghĩ tới. Tôi bắt đầu đọc sách về đủ thứ, từ lập trình web cho đến cách làm nội dung trên mạng. Tối về thì cắm mặt vào máy tính, học thêm mấy khóa online, coi mấy video hướng dẫn của người ta. Vợ tôi thấy tôi cứ lầm lũi vậy cũng hỏi han nhiều, nhưng tôi chỉ bảo là “anh đang tìm hiểu cái mới thôi”. Thật ra là tôi đang “điều tra” xem liệu có “kèo” nào ngon cho mình không đó mà.
Cái giai đoạn đó nó khó khăn lắm các ông ơi. Vừa đi làm chính thức ở công ty, vừa phải thức khuya dậy sớm để học cái mới. Nhiều khi mệt mỏi rã rời, muốn bỏ cuộc lắm. Cứ nghĩ bụng “thôi an phận đi, làm mấy cái này làm gì cho mệt”, nhưng rồi lại tự nhủ “đội bóng của mình mà cứ mãi giữ nguyên đội hình thì làm sao mà tiến bộ được?”. Thế là lại cắn răng chịu đựng, lại tiếp tục học. Cứ như một huấn luyện viên đang miệt mài tìm kiếm một tài năng mới, dù biết là sẽ tốn rất nhiều thời gian và công sức.

Sau gần một năm trời “tự training” như vậy, tôi cảm thấy mình cũng có chút “vốn liếng” kha khá rồi. Bắt đầu có thể dựng được mấy cái trang web nhỏ, viết được mấy cái bài review sản phẩm. Mấy ông bạn tôi thấy tôi đăng mấy cái đó lên mạng thì cứ trêu “ông này dạo này chuyển nghề làm blogger à?”. Tôi lúc đó chỉ cười cười, nhưng trong bụng thì đang nung nấu một cái “kế hoạch chuyển nhượng” lớn lao hơn nhiều.
Rồi cái ngày định mệnh cũng đến. Tôi quyết định nộp đơn xin nghỉ việc ở công ty cũ. Lúc đó, cả vợ tôi lẫn mấy ông bạn tôi đều sốc. Ai cũng bảo tôi “điên”, “tự nhiên đang yên đang lành lại bỏ việc”. Tôi biết là họ lo cho mình, nhưng mà tôi đã chuẩn bị cho pha “chuyển nhượng” này lâu lắm rồi. Cảm giác lúc đó y như việc đội bóng nhà mình vừa bán đi một cầu thủ trụ cột vậy đó, có chút tiếc nuối, có chút hụt hẫng, nhưng cũng đầy kỳ vọng vào những điều sắp tới.
Bắt đầu công việc mới với vai trò là một người làm nội dung tự do, rồi sau này là một blogger chuyên nghiệp, đúng là một thử thách không hề nhỏ. Tôi phải tự mình tìm kiếm khách hàng, tự mình lên ý tưởng, tự mình viết bài, rồi tự mình mày mò mấy cái kỹ thuật SEO, marketing đủ kiểu. Nhiều lúc gặp trục trặc, không có việc, không có tiền, tôi cũng lo lắm chứ. Có những đêm nằm trằn trọc, tự hỏi liệu mình có quyết định sai lầm không, liệu “thương vụ chuyển nhượng” này có phải là một thất bại không. Nhưng rồi, tôi lại nghĩ đến những cầu thủ, những đội bóng, họ cũng phải trải qua những giai đoạn khó khăn, những trận thua ê chề, nhưng họ vẫn không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục rèn luyện để vươn lên.
Và rồi, mọi thứ cũng dần tốt đẹp lên. Tôi bắt đầu có được những khách hàng đầu tiên, rồi những khách hàng quen thuộc. Những bài viết của tôi cũng được nhiều người đón nhận hơn. Từng chút một, tôi xây dựng được cái “đội hình” của riêng mình, với những kỹ năng và kinh nghiệm mà tôi đã dày công “chiêu mộ” trong suốt thời gian qua. Cái cảm giác khi thấy công việc của mình được mọi người công nhận, khi nhìn thấy những “thành quả” mình tạo ra, nó còn sướng hơn cả việc Arsenal vừa chiêu mộ được một cầu thủ đẳng cấp thế giới nữa đó các ông. Nó là cái cảm giác của sự tự do, của việc được làm điều mình thích, và của việc được là chính mình.
Giờ đây, mỗi khi lại nghe tin tức về các vụ “chuyển nhượng” trong bóng đá, tôi lại thấy nó quen thuộc và gần gũi vô cùng. Vì tôi biết, đằng sau mỗi quyết định “chuyển nhượng” đó, dù là của một cầu thủ, một đội bóng, hay của chính bản thân mình, đều là cả một quá trình đắn đo, học hỏi, và đối mặt với những thử thách không hề nhỏ. Nhưng mà, chính những pha “chuyển nhượng” như vậy mới giúp mình trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, và đôi khi, còn tìm thấy được chính con người thật của mình nữa đó các ông. Cứ nhìn cách Arsenal của tôi thay đổi từng mùa là biết, dù thắng dù thua, vẫn luôn có những “chuyển nhượng” làm nên điều khác biệt.
