Trời đất ơi, cái buổi tối hôm đó, tôi tự tin lắm, mở điện thoại lên, chuẩn bị xem trực tiếp trận MLS All-Stars đấu với Arsenal. Cứ nghĩ là ngồi nhà nhâm nhi chút cà phê, tận hưởng trọn vẹn. Ai dè, đang lúc Trossard vừa tung cú sút như búa bổ, thì mạng nó chập chờn, rồi tắt phụt luôn. Đúng cái khoảnh khắc đỉnh cao, tôi mất sóng. Tức không chịu nổi!
Sáng hôm sau ngồi thừ ra, cái cảm giác khó chịu vì bị hụt mất pha bóng đẹp nó cứ ám ảnh. Tôi quyết tâm phải tìm bằng được mấy cái bàn thắng đó để coi lại cho đã mắt. Đây không chỉ là chuyện xem bóng đá nữa, mà là chuyện giải tỏa cái cục tức trong lòng.
Bắt đầu Chiến dịch “Săn Lùng Bàn Thắng Đẹp”
Tôi bắt tay vào việc tìm kiếm ngay. Giống như hồi tôi mới tập tành làm cái nghề chỉnh sửa video cùi bắp vậy đó, bước đầu lúc nào cũng là đào bới thông tin. Tôi lao vào các trang web, gõ loạn xạ đủ thứ từ khóa, từ tiếng Việt, tiếng Anh, cho đến mấy cái tiếng bồi bồi nữa.
-
Bước 1: Quét Sân Khấu Lớn (YouTube và Facebook): Tôi ưu tiên YouTube đầu tiên. Tìm ra cả chục cái video, nhưng toàn là mấy ông kéo thời gian lên tới cả tiếng đồng hồ. Xem thì chán chường, mà lướt nhanh thì sợ bỏ sót. Tôi phải tập trung lắm, cứ nhấp chuột, kéo thanh trượt, phóng to màn hình để xem rõ mặt cầu thủ, hệt như đi mò kim đáy bể.
-
Bước 2: Lấn Sân Sang Góc Khuất: Mấy cái nguồn chính thống chán quá, tôi chuyển qua mấy cái diễn đàn, mấy trang thể thao “bên lề” mà anh em hay rỉ tai nhau. Ở đó, người ta chia sẻ đủ kiểu link, link sống, link chết, link bị chèn quảng cáo che gần hết màn hình. Tôi phải nhấn loạn xạ, tắt mấy cái pop-up nhảy lung tung, nguy hiểm lắm, nhưng mà vì bàn thắng đẹp thì cắn răng mà chịu đựng.
-
Bước 3: Chọn Lọc Khoảnh Khắc ‘Vàng’: Sau gần ba tiếng đồng hồ vật vã với mớ hỗn độn đó, tôi chấm được khoảng 5 bàn. Có bàn thì quay từ khán đài, rung lắc kinh khủng, nhưng cái góc nhìn rất thật. Có bàn thì chất lượng đẹp nhưng lại bị dính logo to đùng. Tôi đánh dấu lại hết, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ.
Thực Hiện Cắt Ghép (Dùng Công Cụ Cây Nhà Lá Vườn)
Đến đoạn này là phải xắn tay áo lên rồi. Tôi đâu có dùng máy tính hoành tráng gì. Tôi lôi cái điện thoại cũ ra, tải mấy cái đoạn video về. Rồi mở cái ứng dụng chỉnh sửa video miễn phí mà ai cũng xài được ấy. Cái app này nó lằng nhằng lắm, cứ cắt một đoạn là nó lại tự động thêm cái logo của nó vào. Tức nhưng phải chịu.
Tôi thao tác từng chút một: chọn điểm bắt đầu, kéo đến điểm kết thúc, bấm nút cắt. Đoạn nào dư quá thì xóa đi. Ghép 5 đoạn video lại với nhau, chỉnh cho tốc độ khớp với nhạc (nhạc nền tôi chọn cũng là nhạc miễn phí tải trên mạng thôi). Cặm cụi làm, xem đi xem lại cả chục lần để đảm bảo không bị lỗi.
Cuối cùng, cái sản phẩm tôi làm ra chỉ dài vỏn vẹn hơn 2 phút. Dài bằng cả buổi chiều tôi đổ mồ hôi. Nhưng mà, xem lại thấy sướng cái con mắt, thấy nó đáng công sức.
Tại Sao Tôi Lại Phải Chi Tiết Đến Thế?
Mấy anh em xem chắc thắc mắc sao cái chuyện tìm video bóng đá mà tôi lại ghi chép kỹ lưỡng, tả từng bước dùng cái app củ chuối đó. Tôi nói thật, cái tính này là do kinh nghiệm xương máu mà ra.
Hồi làm cho một công ty cũ, tôi chỉ quên ghi lại đúng một cái thao tác nhỏ khi triển khai dự án. Cái thao tác đó làm bằng tay, làm xong là quên luôn, chủ quan. Đến lúc dự án gặp vấn đề, sếp truy ngược lại, tôi bí lời, không chứng minh được mình đã làm. Thế là sếp kết luận tôi ẩu, đẩy hết trách nhiệm cho tôi. Cái cảm giác bất lực đó, tôi nhớ tới giờ.
Tôi nuốt cục tức, nghỉ việc ngay sau đó. Từ ấy về sau, bất cứ cái gì tôi bắt tay vào làm – dù là tìm cái highlight bóng đá cỏn con này – tôi cũng phải ghi chép lại từ đầu đến cuối: tìm ở đâu, làm bằng công cụ gì, tốn bao nhiêu thời gian. Thực hành đến đâu, ghi lại đến đó. Vừa để tự rút kinh nghiệm, vừa để chia sẻ lại cho người khác đỡ phải mắc cái sai lầm ngớ ngẩn như tôi ngày xưa. Cái này gọi là tài sản kinh nghiệm, chia sẻ là còn mãi.
Giờ đây, cứ thấy ai đó cần tìm mấy cái bàn thắng đẹp đó, tôi chỉ việc quăng ngay cái file ghi chép của mình ra. Thế là xong!
