Những cầu thủ từng chơi cho Arsenal: Họ đã ra đi và thành công chưa?

Những cầu thủ từng chơi cho Arsenal: Họ đã ra đi và thành công chưa?

Posted by

Má ơi, tôi nói thật là tôi cay cú cái đội Arsenal này lâu lắm rồi. Tối qua ngồi xem lại trận thua ngửa mặt năm nào, thằng Arteta nó xoay đội hình nhìn mà phát điên. Lại nhớ cái cảnh tụi nó cứ bán hết những đứa ngon nhất đi. Thế là một đêm không ngủ được, cứ trằn trọc mãi.

Nói thật, nhiều người bảo tôi rảnh hơi, đá bóng là chuyện của người ta, lo chuyện nhà mình đi. Nhưng mà không hiểu sao, nó cứ ám ảnh trong đầu tôi. Tôi mới lôi cái máy tính ra, quyết định làm một cái thống kê cho ra nhẽ. Tôi muốn xem, rốt cuộc thì những thằng cầu thủ tài năng, cứ hở tí là đòi rời khỏi cái mái nhà Emirates, thì sau này tụi nó có thật sự thành công không? Hay là cũng chỉ đi loanh quanh rồi chìm nghỉm?

Cái ý nghĩ này nó nảy ra lúc tôi đang dọn dẹp nhà cửa. Vợ tôi đang mang bầu đứa thứ hai, mấy nay tôi phải ở nhà phụ lo. Lật lại cái áo đấu cũ mèm của RVP, cái áo mua từ hồi hắn ta còn đang cống hiến, tự dưng nó cứ nghẹn lại. Tôi nhớ cái cảm giác bị phản bội, bị bỏ rơi. Thế là tôi gạt hết việc nhà sang một bên, xin lỗi vợ, rồi tuyên bố: “Anh phải giải quyết khúc mắc này đêm nay. Không làm không xong!”. Vợ tôi chỉ biết lắc đầu, biết cái tính tôi đã máu là làm tới cùng. Tôi lao vào phòng làm việc, đóng sập cửa.

Quá trình Lôi Danh Sách và Kiểm Chứng Tốn Cả Đêm

Việc đầu tiên tôi làm là lập một danh sách. Tôi không tham lam đi hết cả trăm người, chỉ chọn ra khoảng 10-15 đứa mà cái sự ra đi của chúng nó làm tôi đau đớn nhất, hoặc là gây tranh cãi lớn nhất. Kiểu như là Fabregas, Nasri, RVP, Alex Song, Sanchez, Özil, và đứa mà tôi ức chế nhất: Gnabry.

Sau đó, tôi bắt đầu cái công đoạn kinh khủng nhất: kiểm tra từng thằng một. Tôi mở Transfermarkt, mở Wikipedia, so sánh các danh hiệu và thống kê cá nhân trước và sau khi chúng nó rời Arsenal. Tôi tìm kiếm cả những tin tức cũ, những bài phỏng vấn xem thái độ chúng nó thế nào. Tôi ghi chép bằng tay vào một cuốn sổ tay cũ, cứ mỗi lần thấy một danh hiệu mới ở CLB khác là lại thấy cay đắng. Nó không phải là công việc dùng tool hay code gì cả, chỉ là lướt web và ghi chép, thủ công y như làm sổ sách ngày xưa.

Những cầu thủ từng chơi cho Arsenal: Họ đã ra đi và thành công chưa?

Đây là những gì tôi tìm được sau khi đào bới tới gần sáng:

  • Thằng Robin van Persie (RVP): Má ơi, nó đi là thành công rực rỡ luôn. Chỉ qua MU đúng một mùa là ẵm ngay Premier League. Ở Arsenal làm đội trưởng, cống hiến hết mình, mà cuối cùng trắng tay. Qua đó cái là có danh hiệu lớn nhất. Đau không? Đau chứ.
  • Thằng Serge Gnabry: Cái thằng làm tôi cay nhất. Bị bán đi với giá bèo bọt, chỉ vì Wenger nghĩ nó không đủ trình độ. Sau đó nó qua Đức, chơi như lên đồng, ẵm mọi danh hiệu với Bayern, cả Champions League nữa. Nhìn nó đá mà tôi chỉ muốn đấm vào tường. Rõ ràng là Arsenal đã vứt bỏ một viên kim cương.
  • Thằng Cesc Fabregas: Nó quay về Barcelona, cũng có La Liga, nhưng không phải là tuyệt đỉnh như người ta kỳ vọng. Rồi nó quay lại Premier League đá cho Chelsea. Thằng này thì tôi thấy hơi lẫn lộn, ở Arsenal là huyền thoại, đi rồi cũng thành công, nhưng không phải là hoàn hảo như RVP hay Gnabry. Nhưng rõ ràng là đi khỏi Arsenal là có cúp.
  • Thằng Samir Nasri và Gael Clichy: Tụi này đi qua Man City cái là hốt ngay Premier League. Minh chứng rõ ràng nhất cho việc Arsenal chỉ là một cái “bàn đạp” hoặc một nơi “chứa chấp” người tài cho các CLB giàu có khác.
  • Thằng Alexis Sanchez: Cái này thì phức tạp. Rời Arsenal đến MU thì thất bại thảm hại, nhận lương khủng nhưng đá như lính mới. Sau đó qua Inter Milan thì có Serie A. Thành công muộn màng, nhưng nói chung là không đạt đến đỉnh cao như hồi ở Arsenal nữa. Cái này là một trường hợp để tôi thấy đỡ cay hơn chút.

Sự Thật Phũ Phàng Hiện Ra

Tôi tổng kết lại cái đống danh sách đó, đếm đi đếm lại số cúp mà tụi nó kiếm được sau khi rời đi. Quá nửa số cầu thủ chủ chốt mà Arsenal đã buộc phải bán hoặc để mất trong thập kỷ qua đều giành được những danh hiệu lớn ngay sau đó.

Kết luận của tôi sau cả đêm vật lộn với mớ số liệu và ký ức cay đắng này là gì? Đơn giản lắm: Hóa ra, tôi cay cú không phải vì tụi nó vô ơn, mà tôi cay vì Arsenal của mình đã không thể giữ chân được những người tài, và tệ hơn là không thể cho họ thứ họ cần: Danh hiệu. Tụi nó đi là đúng. Arsenal là một trạm dừng chân đẹp, nhưng không phải là đích đến cuối cùng cho những tham vọng lớn.

Sáng nay, tôi dán cái tờ giấy tổng hợp này lên tủ lạnh. Không phải để khoe, mà để tự nhắc nhở mình: Đừng ảo tưởng nữa. Phải nhìn vào sự thật. Danh sách này chính là lời lên án đau đớn nhất, không phải dành cho các cầu thủ, mà dành cho cái cách mà ban lãnh đạo đội bóng đã điều hành trong suốt một thời gian dài. Cay thật, nhưng ít ra, tôi đã làm được điều mình muốn làm, kiểm chứng được cái nghi ngờ của mình.