Chuyện chuyển nhượng của Arsenal bữa nay có cái gì nóng hả? Nói thẳng ra, nó lúc nào chả nóng, mà nóng kiểu gì thì phải coi mình “mò” được cái gì.
Thực ra, cái việc ngồi rình tin tức, nhất là tin tức chuyển nhượng, nó không đơn giản là mở Google lên rồi gõ gõ đâu. Hồi trước tôi cũng tin bừa, cứ thấy trang nào giật tít là nhao nhao đi khoe, rồi hớ như một thằng ngáo vậy đó. Tôi nhớ cái vụ của Mykhailo Mudryk không? Tôi còn cãi lộn với cả đám bạn, khẳng định chắc như đinh đóng cột là “nó về rồi, tin mật báo từ nội bộ đó tụi bây!”. Ai dè, nó qua Chelsea cái rẹt, xong tôi bị chửi không ngóc đầu lên nổi. Thiệt, quê một cục, bực không chịu được.
Chính cái cú đau đó làm tôi quyết tâm. Phải làm cho ra nhẽ. Không thể để bị mấy thằng nhà báo câu view nó dắt mũi hoài được. Cái việc “thực hành” săn tin của tôi nó bắt đầu từ đó. Nghe thì đơn giản, chứ nó là cả một quá trình nghiện ngập luôn đó anh em.
Quá Trình “Điều Tra” Tin Tức (Cái Này Mới Là Thực Hành Nè!)
Thực sự mà nói, cái công việc này nó bắt đầu từ cái hồi tôi còn làm cái nghề cũ – kĩ sư phần mềm đó. Áp lực vãi, cả ngày ngồi nhìn màn hình code, sếp thì dí, khách hàng thì réo. Về nhà mệt muốn chết, thay vì nghỉ ngơi thì tôi lại cứ vùi đầu vào cái mớ bòng bong chuyển nhượng này. Nó như một cái cách để tôi thoát khỏi cái mớ bầy hầy ở công ty vậy đó.
Tôi bắt đầu bằng việc lập hẳn một cái danh sách các nguồn tin đáng tin cậy. Tôi không tin mấy cái trang lá cải Việt Nam mình dịch lại đâu, mà tôi mò qua tận bên kia. Mấy cái thằng như Fabrizio Romano hay David Ornstein, ban đầu tôi cũng nửa tin nửa ngờ. Nhưng sau này tôi phát hiện ra, tụi nó có “cấp độ” tin cậy riêng.

Bước 1: Sàng lọc nguồn. Tôi mở tầm 10 cái tab trình duyệt cùng lúc. Một bên là các nhà báo tier 1 (loại này phải trả tiền mới đọc được đó), một bên là các forum cộng đồng lớn như Reddit hay các diễn đàn chuyên về Arsenal. Tôi không bao giờ tin một nguồn duy nhất. Phải có ít nhất 3-4 nguồn “mạnh” cùng nói về một cái tên, lúc đó mới bắt đầu ghi chú lại.
Bước 2: Phân tích ngôn ngữ. Cái này mới là quan trọng nè. Mấy thằng nhà báo nước ngoài, nó dùng từ ngữ tinh tế lắm. Nếu nó dùng các từ kiểu như “interest” (quan tâm), “monitoring” (theo dõi), thì coi như tin rác, vứt. Nhưng nếu nó dùng các từ kiểu “advanced talks” (đàm phán nâng cao), “medical scheduled” (lên lịch kiểm tra y tế), hoặc “Here We Go” (cái này của Romano thì khỏi nói), thì lúc đó mới bật máy tính lên để xem chi tiết.
Cái việc này nó chiếm hết thời gian của tôi, từ sau 9 giờ tối cho đến 2-3 giờ sáng. Sáng hôm sau đi làm thì đầu óc cứ lơ mơ. Sếp thấy tôi ngày càng tệ, cứ tưởng tôi trốn việc chơi game hay làm gì mờ ám. Mẹ nó, tôi đang “thực hành” một cái nghề khác đó chứ!
Có lần, tôi đang ngồi trong cuộc họp quan trọng, sếp đang thao thao bất tuyệt, thì điện thoại tôi báo tin. Một nhà báo tier 1 rỉ tai rằng Arsenal đã đạt thỏa thuận cá nhân với một tiền vệ mà tôi đã theo dõi ròng rã 3 tháng trời. Tôi mừng quá, quên mất mình đang ở đâu, thốt lên một câu ngay giữa phòng họp: “Vãi! Thế là lụm rồi!”. Cả phòng họp im phăng phắc. Sếp tôi mặt đỏ gay. Tôi bị trừ lương tháng đó, nhưng kệ, tin tức nó quan trọng hơn.
Sau đợt đó, tôi hiểu ra, mình không thể cứ sống nửa vời như vậy được. Cuối cùng, tôi quyết định nghỉ cái job kĩ sư mệt mỏi đó, chuyển qua viết lách tự do, và có nhiều thời gian hơn để “thực hành” cái niềm đam mê phân tích tin chuyển nhượng này. Giờ đây, tôi coi cái việc săn tin này là cả một cái nghệ thuật, một cái “quy trình nghiên cứu” thực thụ.
Kết Quả Thực Hành Hôm Nay: 3 Cái Tên Chất Lượng
Theo cái quy trình “sàng lọc kỹ càng” mà tôi đã phải đánh đổi bằng cả cái sự nghiệp cũ và mấy tháng ăn mì gói để hoàn thiện, hôm nay tôi lượm được 3 cái tên mà tin đồn đang rất mạnh mẽ. Anh em cứ yên tâm, nguồn này đã được “3-4 nguồn tier 1” xác nhận rồi đó. Chứ tôi không bao giờ chia sẻ mấy cái tin rác nữa đâu.
- Cầu thủ 1 (Tiền đạo cắm): Thằng này đá ghê lắm, nó đang là mục tiêu số một, nói chung là đã “đàm phán sâu” về lương bổng rồi. Vấn đề chỉ còn là cái giá chuyển nhượng thôi. Tôi nghĩ khả năng về là 80% đó. Arsenal đang cố ép giá, còn đội kia thì làm giá. Nhưng kiểu gì cũng chốt.
- Cầu thủ 2 (Tiền vệ box-to-box): Cái tên này thì mới nổi lên gần đây. Ban đầu tôi nghĩ là tin giả, nhưng có đến 4 nhà báo độc lập cùng nói về việc Arsenal “quan tâm đặc biệt và đã tiếp xúc” với người đại diện. Thằng này trẻ mà khỏe như trâu, về là chiến được ngay, không cần thời gian thích nghi.
- Cầu thủ 3 (Hậu vệ đa năng): Cái này thì kín tiếng hơn, nhưng lại là hàng chất lượng cực cao, có thể đá cả cánh phải lẫn trung vệ. Cái này là kế hoạch dài hơi của Arteta. Tin tức về nó không nhiều, nhưng nguồn nội bộ từ cái diễn đàn mà tôi phải giả dạng làm thành viên VIP để vào được, thì xác nhận là “sắp xong rồi”. Chỉ chờ công bố thôi.
Đó, anh em thấy chưa. Đâu phải cứ xem tin chuyển nhượng là cứ xem đại đâu. Nó là cả một quá trình mày mò, so sánh, phân tích ngôn ngữ, thậm chí là phải đánh đổi cả công việc của mình để có đủ thời gian mà “thực hành” đó. Tin tôi đi, mấy cái tên này mà về, thì Arsenal mùa sau mạnh khủng khiếp luôn đó!
Hẹn anh em bữa sau, tôi sẽ chia sẻ tiếp về cái kĩ năng “đọc vị” lời nói của mấy ông huấn luyện viên trong họp báo. Cái đó cũng là cả một nghệ thuật đó nha.
